Manh Phái, như tên gọi, là phái của người mù. Như tương truyền, bí kíp luận mệnh của người mù như thần làm cho người ta phải há hốc kinh ngạc. Manh sư – tức người thầy mù – chỉ dạy cho người mù, dù người sáng mắt muốn học họ cũng không dạy. Phần 1: Mệnh phát tài của Anh chàng bán đậu phụ.
Tứ trụ Tử Bình là một môn Mệnh lí dự đoán Vận Mệnh của đời người có từ hơn ngàn năm nay, kể từ khi ông Tử Bình phổ biến phương pháp luận mệnh quay xung quanh Trụ Ngày (tức Can Chi Ngày sinh), là một bộ môn khác hẳn Tử Vi mà mọi người rất quen thuộc.
Bộ môn này lại có rất nhiều phái có cách dự đoán khác nhau, như phái Cách Cục, phái Vượng Suy, Cùng Thông phái … và cả Manh Phái.
Manh Phái, như tên gọi, là phái của người mù. Như tương truyền, bí kíp luận mệnh của người mù như thần làm cho người ta phải há hốc kinh ngạc. Manh sư – tức người thầy mù – chỉ dạy cho người mù, dù người sáng mắt muốn học họ cũng không dạy.

Phần truyện dưới đây là một trong những nhân chứng về việc Luận mệnh bằng Tứ trụ thời đại ngày nay, được cô Hình Minh Phấn ghi chép lại trong cuốn “Mệnh thuật dật văn” (Những điều nghe được về mệnh thuật), Hạ Trọng Kì bốc mệnh di lệ tập của tác giả Hình Minh Phấn và Đoàn Kiến Nghiệp. Cô Hình Minh Phấn là người họ hàng xa của manh sư Hạ Trọng Kỳ, tuy không được nhận làm đồ đệ của ông và không được ông truyền bí kíp, nhưng cô được phép ở bên ông nghe ông đoán Vận Mệnh của khách hàng trong nhiều năm và ghi chép lại.
Mệnh phát tài – Anh bán đậu phụ
Mùa hè hai năm trước, trong lúc tôi ăn cơm tối ở nhà, vừa ăn vừa xem đài truyền hình tỉnh đang phát tin, bỗng nhìn thấy một khuôn mặt quen quen. Phóng viên giới thiệu một doanh nhân nông dân nổi tiếng của tỉnh tôi, là chủ tịch hội đồng quản trị một công ti tập đoàn nào đó, sắp đầu tư một khoản lớn cho phúc lợi người cao tuổi của thành phố nơi tôi đang sống và xây dựng một khuôn viên hạnh phúc đầy đủ dịch vụ chữa trị, trông nom và săn sóc dành cho người cao tuổi…
Tôi dừng đũa, cố nhớ lại xem đã gặp người ấy ở đâu.
“À, hóa ra là anh ta!” tôi suýt thì kêu lên, “Là người bán đậu phụ đó mà!”
Người ấy trong ti-vi tuy hơi béo song có thần thái hơn, phong độ hơn năm xưa, nhớ lại bộ dạng anh ta ngày xưa thật không thể tin nổi, khó mà không thốt lên lời cảm thán với hai chữ “Vận Mệnh”.
Nhớ lại năm 1986, tôi vừa quen Thầy Hạ không lâu, khi ấy thầy còn chưa nhận tôi làm đồ đệ, tôi biết thầy xem mệnh rất giỏi, nên cứ khi nào rảnh rỗi là liền đến gặp thầy để trò chuyện, bày tỏ việc muốn theo học thầy. Trong nhà Thầy Hạ, người ra kẻ vào không ngớt, ai cũng đều vì mộ danh mà đến, mời thầy xem mệnh cho. Khi đó thầy thu phí không cao, mỗi lần xem chỉ có 1 tệ.
Có một người bán đậu phụ, mỗi sáng sớm đều gánh hàng từ khu ngoại thành không xa đến chỗ chúng tôi rao bán. Tiếng rao của anh ta rất vang, đậu phụ anh ta làm cũng khá ngon, trắng mềm, khiến mọi người chảy nước dãi nên rất nhiều người đến mua đậu phụ của anh ta, nhiều khi còn phải xếp hàng đợi.
Một hôm, tôi đến nhà Thầy Hạ sớm hơn mọi khi, thầy vừa mới ngủ dậy, còn chưa ăn sáng, vừa đúng lúc nghe thấy tiếng rao của người bán đậu phụ ngoài đường, liền nói với tôi: “Gọi anh ta vào đây, mua ít đậu phụ.”
Thế là tôi ra cửa vẫy tay gọi: “Này anh bán đậu phụ, lại đây.” Người bán đậu liền cười híp mắt quảy gánh đậu lắc lư đi tới. Trông anh ta khoảng ngoài 30 tuổi, đội mũ rách, người trông bẩn bẩn, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Tôi hỏi anh ta: “Đậu phụ anh bán thế nào đấy?”.
“Cô mua cho Thầy Hạ à?” “Vâng.” Người bán đậu phụ hóa ra lại biết Thầy Hạ.
“Tôi không lấy tiền cô đâu.”
Tôi vội xua tay nói: “Không, không, sao lại thế được, anh đi bán đậu đâu có dễ dàng gì, sao có thể lấy không đậu của anh được?”
“Tôi nghe nói Thầy Hạ xem mệnh rất lợi hại, tôi muốn xem một quẻ, như vậy được chứ?” Người ta thường nói, chẳng ai buôn bán mà chịu lỗ cả, xem ra anh này là dân kinh doanh đích thực. Bởi vì Thầy Hạ khi đó thu phí không cao, tôi nhẩm tính tiền xem một quẻ và tiền một cân đậu phụ (1 cân Tàu = 500g) chênh lệch nhau không nhiều, thế là liền dẫn anh ta đến nhà sư phụ tôi.
Thầy Hạ hỏi ngày giờ sinh, anh ta nói sinh ngày 24 tháng 2 năm 1955, sinh vào tầm ăn xong cơm tối. Thầy Hạ an bát tự rồi nói: “Mệnh của anh là: giờ Canh Tuất, ngày Đinh Sửu, tháng Kỷ Mão, Năm Ất Mùi. Theo giờ Tuất mà luận, anh có một anh trai, một em gái.” Người bán đậu gật đầu nói phải. Gặp phải tình huống giờ sinh không chuẩn xác, Thầy Hạ thường thông qua việc đoán số anh chị em là bao nhiêu người để điều chỉnh lại, ở đây nói đúng, xem ra giờ sinh không có vấn đề.
Thầy Hạ nói tiếp: “Anh trai anh hơn tuổi anh nhiều.” “Đúng ạ, anh em con cách nhau 12 tuổi, đều là tuổi Mùi.” Người bán đậu vẻ mặt tin phục.
Thầy lại nói: “Hồi nhỏ, anh chưa từng đi học.”
“Vâng, con lớn thế này rồi, cũng chỉ biết viết tên của mình, bụng chỉ có dăm ba chữ thôi ạ.” Nghe lời nói thành thực của người bán đậu, tôi cũng không nhịn được cười, cảm thấy anh ta rất thẳng thắn, tính cách cũng rất hiền hòa.
Người bán đậu thành khẩn hỏi: “Bán đậu cũng kiếm không được nhiều tiền lắm, con muốn năm tới mở xưởng làm đậu, thầy xem giúp liệu con có làm được không?” Nói xong, anh ta nhìn Thầy Hạ với ánh mắt cầu xin, mong kết quả mà thầy nói ra sẽ không làm mình thất vọng.
Không ngờ Thầy Hạ cười lớn rồi nói: “Anh bạn, tương lai anh sẽ trở thành tỉ phú đó!” Vừa nghe nói, cả người bán đậu và tôi đều thất sắc kinh ngạc, chẳng lẽ thầy lại nói đùa? Thầy an ủi anh ta rồi nói: “Yên tâm đi, anh mở xưởng làm đậu nhất định thành công!”
“Con có thể kiếm được nhiều tiền như vậy sao?” Lời của thầy cũng chưa đủ để anh ta phấn chấn lên, vẻ mặt người bán đậu không tự tin, anh cúi đầu xuống, nói khẽ: “Con, con không có trình độ văn hóa!”
Đúng vậy, tôi cũng có cảm giác là khả năng không cao, lúc đó vừa cải cách mở cửa, lương của một công nhân mới vỏn vẹn 100 tệ, anh ta bán đậu cả năm cố gắng lắm cũng chỉ kiếm được tầm hơn 1000 tệ thôi, muốn kiếm được bạc triệu, thì phải mấy đời bán đậu phụ. Hơn nữa, khắp Trung Quốc còn không đào đâu ra tỉ phú, thì anh ta sao có thể chứ? Nhưng tôi rất hiểu thầy tôi, thầy sẽ không vì kiếm thêm vài đồng của người khác, mà nói những lời êm tai này, thầy lại càng không vì chút đậu phụ này mà lấy lòng người bán đậu. Tôi đang miên man suy nghĩ thì nghe thấy thầy tiếp lời:
“Anh bạn vận khí tốt, gặp được thời cuộc tốt. Tương lai anh không cần đi bán đậu phụ nữa đâu, có thể làm nên sự nghiệp lớn, cuối cùng anh sẽ làm bất động sản, khách sạn, thành bậc tỉ phú. Chàng trai, hãy làm cho thật tốt, từ năm 1991 trở đi anh sẽ bắt đầu phát tài, mỗi năm một nhiều tiền đó.”
Lời Thầy Hạ khiến anh chàng bán đậu phụ cười tươi như hoa, anh ta nắm chặt lấy tay thầy, cảm động nói: “Thưa thầy, nếu con đúng thực trở thành tỉ phú, đến lúc đó nhất định sẽ không quên thầy! Con sẽ báo đáp thầy thật tốt!”.
Thầy Hạ thản nhiên nói: “Chẳng cần đâu, nếu anh thành tỉ phú đó là do mệnh của anh, cũng chẳng cần cảm tạ tôi, chỉ cần nói với tôi một tiếng, để tôi biết mình xem chuẩn là được rồi.”
Hôm ấy trước khi ra về, anh ta cứ cố đưa thêm Thầy Hạ một cân đậu phụ. Sau khi anh ta đi, tôi nói với thầy: “Nếu anh ta thật sự trở thành tỉ phú, sao thầy không nghĩ tương lai có thể nhờ vả anh ta chút gì? Anh ta cho một chút tiền thầy cũng không phải vất vả kiếm mỗi ngày vài đồng lẻ rồi.”
Thầy mỉm cười nói: “Con à, con không biết rằng mỗi người đều có số mệnh riêng của mình, ai nhờ vả được ai, ai có duyên với ai đều do số mệnh an bài cả rồi, ta xem anh ta khấm khá rồi cũng sẽ không quay lại tìm chúng ta đâu, không tin con cứ chờ xem.”
Không lâu sau, tiếng rao bán đậu phụ sang sảng trước cửa nhà thầy mỗi sáng sớm đã im bặt. Có lẽ là xưởng đậu phụ của anh ta đã khai trương rồi!
Sau này nghe nói anh ta nhận thầu vườn trái cây, còn mở công ti. Sau đó nữa, nghe nói đi Bắc Kinh phát triển sự nghiệp, mười mấy năm không thấy có tin tức gì của anh ta, mãi đến năm kia tôi mới thấy anh ta xuất hiện trên truyền hình.
Nếu như một người có mệnh phú quý, cho dù xuất thân bần hàn, cũng có thể một ngày nào đó sẽ trở thành người thành đạt được mọi người tôn kính. Còn cái gọi là tri thức và năng lực chỉ là thứ sau vận mệnh. Vì vậy, lúc chưa biết vận mệnh của bản thân, nhất định không được đánh mất ý chí vươn lên, nói không chừng trong vài năm, bạn cũng có thể trở thành một tỉ phú đó!


Phân tích học thuật (nguyên bản)
Cô Hình Minh Phấn chú giải: Ấn tinh quá nặng, Đinh hỏa không hóa giải được, cho nên không có học vấn. Tài Quan lâm khố hỉ hình xung thì phát, cho nên người này phát tài mà không có văn hóa.
Họ Đoàn chú giải: Sách rằng: “Tài Quan lâm khố, bất xung bất phát”, vật trong mộ khố không gặp hình xung thì không có cách nào sử dụng. Cho nên tạo này quý ở chỗ Sửu Tài khố được hình xung, là mệnh phát tài.
*+*+*+*
Lời bình của fengshuikiman
Tuy là chép lại chuyện ra đây, nhưng không nhất định fengshuikiman luôn nhất trí với lời bình cũng như luận giải trong chuyện kể.
Con người cần không ngừng nỗ lực là đúng, nhưng cần phải biết Vận Mệnh của mình trước để nỗ lực đúng hướng.
Fengshuikiman dự đoán Vận Mệnh cho nhiều khách hàng, có nhiều người cũng rất nỗ lực trong thời gian dài, nhưng không đúng hướng thì vừa mất công, mất tiền của và thời gian.
Với ví dụ Tứ trụ ở trên, fengshuikiman không cho là vì Ấn tinh quá nặng mà Đinh không được sinh, do đó là người không có văn hóa như cô Hình Minh Phấn bình.
Người bán đậu phụ không có văn hóa sở dĩ là vì Can Ất Ấn Mộc bị Canh hợp khắc, Chi Mão Ấn bị Tuất Thổ hợp, thế Thổ vượng phản khắc Mão, Ấn đại diện cho văn hóa, tại Can Chi đều bị hợp khắc nên là người văn hóa thấp.
Thiển nghĩ một người thầy, đặc biệt là thầy luận mệnh, biết rõ trong tay mình có kiến thức quý giá là vũ khí lợi hại như thế nào, không dễ dàng mà truyền lại cho người khác.
Liên tưởng tới manh sư bậc thầy Hà Trọng Kỳ đã ra đi mà không để lại bí kíp luận mệnh, cho dù đó là người họ hàng thiết tha muốn học, trộm nghĩ là người thầy đó hẳn đã xem Tứ trụ của người này và thấy không thích hợp.
Kiến thức là con dao hai lưỡi, người biết sử dụng và có tâm có đức có thể dùng nó để giúp đời, nhưng nếu người không biết sử dụng thì sẽ dùng nó hại chính mình hoặc hại người khác.
Ở trên là chuyện luận Mệnh thời nay, nếu bạn có hứng thú, mời bạn đọc chuyện luận Mệnh thời xưa Đào hoa Sát./.

