Manh Phái, như tên gọi, là phái của người mù. Manh sư Hạ Trọng Kì tại phần này, dự đoán một người tới tuổi 80 sẽ kết hôn.
Tứ trụ Tử Bình là một môn Mệnh lí dự đoán Vận Mệnh của đời người có từ hơn ngàn năm nay, kể từ khi ông Tử Bình phổ biến phương pháp luận mệnh quay xung quanh Trụ Ngày (tức Can Chi Ngày sinh), là một bộ môn khác hẳn Tử Vi mà mọi người rất quen thuộc.
Bộ môn này lại có rất nhiều phái có cách dự đoán khác nhau, như phái Cách Cục, phái Vượng Suy, Cùng Thông phái … và cả Manh Phái.
Manh Phái, như tên gọi, là phái của người mù. Như tương truyền, bí kíp luận mệnh của người mù như thần làm cho người ta phải há hốc kinh ngạc. Manh sư – tức người thầy mù – chỉ dạy cho người mù, dù người sáng mắt muốn học họ cũng không dạy.
Phần truyện dưới đây là một trong những nhân chứng về việc Luận mệnh bằng Tứ trụ thời đại ngày nay, được cô Hình Minh Phấn ghi chép lại trong cuốn “Mệnh thuật dật văn” (Những điều nghe được về mệnh thuật), Hạ Trọng Kì bốc mệnh di lệ tập của tác giả Hình Minh Phấn và Đoàn Kiến Nghiệp. Cô Hình Minh Phấn là người họ hàng xa của manh sư Hạ Trọng Kì, tuy không được nhận làm đồ đệ của ông và không được ông truyền bí kíp, nhưng cô được phép ở bên ông nghe ông đoán Vận Mệnh của khách hàng trong nhiều năm và ghi chép lại.
*+*+*+*
Năm Quý Dậu (1993) , một ông già họ Triệu đến tìm thầy Hạ xem mệnh. Người này rất thích xem mệnh, trước đó thường tìm thầy để xem, về sau biết thầy Hạ xem chuẩn nên tới xem.
Ông Triệu sinh giờ Mùi ngày 12 tháng 10 âm lịch năm 1920, ông bảo thầy Hạ xem mệnh cho chính mình. Tôi nghĩ bụng thấy buồn cười, ông Triệu là người đã có tuổi, còn xem mệnh làm gì không biết? Sắp hết đời rồi còn muốn thăng quan phát tài, có đào hoa chăng? Hay là muốn xem tuổi thọ thế nào?
Thầy Hạ bắt đầu xem.
Bát tự là: Canh Thân – Đinh Hợi – Giáp Thân – Tân Mùi.


Thầy nói với ông Triệu: “Ông không có anh em gì cả, chỉ có mình ông thôi.”
“Vâng.” Ông Triệu đáp.
Thầy Hạ nói tiếp: “Đời ông có 3 bà vợ.”
Ông Triệu nói: “Tôi đã kết hôn 2 lần rồi.”
Tôi chen lời: “Thầy nói ông đã có 3 vợ, hay là còn một bà ông chưa nhớ ra?”
“Con chớ chen lời, người ta nói đúng rồi đó.” Thầy Hạ lại đoán tiếp: “Theo tôi xem đây thì hai bà trước đều đã mất.”
Ông Triệu khâm phục tài đoán mệnh của thầy Hạ vô cùng, xúc động nói: “Thầy nói chuẩn quá, hai người vợ trước của tôi đều đoản mệnh, ốm rồi mất đã lâu, một người bị nhồi máu cơ tim, một người thì bị nhiễm độc thận.” Xem ra chưa ai xem chuẩn cho ông Triệu như vậy, ông vẫn chưa biết chuyện hay còn ở đằng sau.
Thầy Hạ nói tiếp: “Bây giờ ông cô đơn một mình, ông có hai trai hai gái, chúng đều rất hiếu thuận.”
“Đúng quá! Con tôi đối xử với tôi rất tốt, thường xuyên đến thăm tôi, lễ tết còn biếu tôi tiền, giờ tôi sống một mình cũng không thiếu thốn gì.” Ông Triệu trả lời với vẻ mặt hạnh phúc.
“Ông còn phải lấy vợ một lần nữa, mệnh ông ba vợ, không thể thiếu người nào.” Thầy Hạ nói giọng rất chắc chắn.
Nào ngờ ông Triệu lắc đầu, nói: “Điều này có lẽ thầy xem nhầm rồi, tôi mà lấy vợ lần nữa, thì có mà thiên hạ ôm bụng cười, con cái cũng không đồng ý đâu. Hơn nữa dù tôi có tâm thì cũng chẳng còn sức nữa!”
Thầy Hạ nói: “Chuyện số mệnh con người nào cãi được, chúng ta hãy đánh cược, nhưng có lẽ tôi không được nhìn thấy ngày ông làm chú rể rồi, đệ tử của tôi thì được, để nó uống giúp tôi chén rượu hỉ mừng cho ông.”
Ông Triệu cười sảng khoái, nói: “Được, tôi xin cược. Nhưng thầy nói rõ xem năm nào thì tôi được làm chú rể?”
“80 tuổi, tức là năm 1999, tôi sợ tôi không sống tới năm đó.” Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy thầy Hạ đoán về thời gian chết của mình, nếu thực năm đó thầy mất thì thầy vẫn chưa đến 70. Nhưng khi nói đến đây, tôi không thấy thầy có chút gì buồn bã, có lẽ biết mệnh trời sẽ khiến con người ta hiểu rằng đó chỉ là quy luật tự nhiên mà thôi.
Sáu năm sau, thầy Hạ đã qua đời (chú thích: thầy Hạ mất tháng chạp năm 1998, thực là chưa qua năm 1999). Một hôm ông Triệu vẻ mặt hớn hở tới gặp tôi, nói rằng ông sắp cưới rồi, muốn mời tôi tới dự, còn muốn tôi xem giúp cho ngày lành tháng tốt. Tôi đùa ông: “Chẳng phải ông không tin mình có thể lấy vợ sao? Bây giờ không sợ người ta trêu nữa ạ?”
“Ôi giời, ai mà biết lòng người chẳng thắng nổi mệnh, cô ấy cứ bám lấy tôi suốt, chủ yếu là con cái cũng đồng ý, nên tôi mới hạ quyết tâm. Thầy cô cũng nói rồi, việc này chẳng trách tôi được, có trách thì trách số phận thôi.”
Ông ta nói cũng rất có lí.
Về sau tôi được biết, ông tìm một bà họ Lưu cách đó không xa, tôi cũng quen bà ấy, bằng tuổi ông Triệu,
Bát tự là: Canh Thân – Kỉ Mão – Đinh Mão – Mậu Thân. Chuyện hôn nhân của bà cũng vô cùng trắc trở, chồng đầu thì đi Đài Loan, chồng thứ hai thì chết, chồng thứ ba chính là ông Triệu đây.



